Giỏ hàng

UNG THƯ - Con đường đi tìm sự sống

UNG THƯ - Con đường đi tìm sự sống

Thuần Chay xin chia sẻ lại câu chuyện của bạn Lê Thu Hân kể về hành trình từ những ngày đầu đối mặt với căn bệnh ung thư quái ác và bạn ấy đã làm gì để tình trạng sức khoẻ ngày càng tốt hơn? Một câu chuyện người thật việc thật, chia sẻ cho nhiều người kiến thức và sự thán phục!

Thông thường chúng ta chỉ quan tâm xem lý do người ta qua đời vì bệnh gì nhưng lại quên mất những sát thủ ẩn nắp đằng sau các căn bệnh đó. Mà những sát thủ này lại chính do những thói quen sinh hoạt và ăn uống hằng ngày của chúng ta gây nên, chúng luôn ngày giờ đeo bám và tấn công sức khoẻ chúng ta từng phút, từng giờ, từng ngày mà chúng ta lại không nhận ra.  

Thuần Chay xin chia sẻ lại câu chuyện của bạn Lê Thu Hân kể về hành trình từ những ngày đầu đối mặt với căn bệnh ung thư quái ác và bạn ấy đã làm gì để tình trạng sức khoẻ ngày càng tốt hơn? Một câu chuyện người thật việc thật, chia sẻ cho nhiều người kiến thức và sự thán phục!

Phần 1. PHÁT HIỆN BỆNH
Mùa thu năm 2016, tôi tốt nghiệp đại học và được nhận vào học việc ở bệnh viện lớn. Niềm vui cũng bự lắm nha^^
Một ngày tự nhiên tôi sờ tay lên đùi phải và phát hiện có cái CỤC GÌ ĐÓ.

Cục gì là cục gì? Kệ nó đi, tôi mới đi làm được vài ngày thôi, hơi vất vả và áp lực cho 1 đứa mới ra trường, cố gắng cái đã.


2 tháng sau, nhận lương. Vui ơi là vui, sờ lại cái cục ở chân, khá lớn rồi. Thôi thì ra Bệnh viện Đà Nẵng khám cái đã. Sau thăm khám và có kết quả chụp chiếu, chọc hút, bác sĩ chẩn đoán là U máu - lành tính và quyết định mổ cắt u. Thế là tôi lên bàn mổ. Mổ xong đi lại không được bình thường đâu, tôi nhờ ba treo cọng dây thả từ trên cao xuống, mình nằm dưới móc chân vào, tập co duỗi vài ngày rồi lại đi làm bình thường.

3 tuần sau, có kết quả giải phẫu bệnh - Khối u là Sarcoma mô mềm dạng hốc - Sarcoma, theo những gì tôi học ở môn Ung thư hồi sinh viên, thì đây 1 loại hiếm gặp trong các loại ung thư và cơ hội sống không cao - Run rẩy, khóc lóc cũng nhiều. Rồi 2 ba con tôi khăn gói vào bệnh viện Ung bướu tp HCM, bạn tôi giới thiệu cho tôi gặp 1 cô PGS.TS đầu ngành, sẽ tư vấn thêm.

Tôi làm thủ tục nhập viện, rồi cầm mẫu sinh thiết khối u đến gặp cô ấy, được dẫn đến Khoa giải phẫu bệnh để bác sĩ trưởng khoa đọc lại cho chắc ăn.
Cô ấy bảo, loại này phải xạ trị mới may ra. Rồi nếu độ ác tính là độ 2 trở đi thì phải hoá trị dự phòng thêm, chớ để lên phổi là PHÁ NHANH LẮM.

Rồi bác sĩ trưởng khoa đọc và bảo là độ 3 - G3 - tức là độ ác tính cao nhất. Thế là hết, dù gì cũng nặng thế rồi, tôi quyết định làm thủ tục ra viện, về điều trị ở bv Ung bướu Đà Nẵng để tiện cho gia đình chăm sóc.

Phần 2: NIỀM LẠC QUAN BỊ DẬP TẮT

Tháng 11, nhập viện ở bệnh viện Ung bướu Đà Nẵng, dù sao tôi vẫn có chút lạc quan và hi vọng, mổ cắt rồi, với nhìn tôi khoẻ ra, chạy nhảy bình thường vầy thì mới giai đoạn đầu thôi, không sao không sao.

Rồi kết quả chụp khối u và chụp phổi về, bác sĩ nói là khối u đã mọc lại khá nhiều, phổi cũng có nhiều nốt... Lúc đó trong căn phòng sơn tường trắng, bệnh án chất đầy trên bàn, chị bác sĩ và tôi ngồi ở 1 goca nhỏ, xa xa hình như có anh điều dưỡng hay cậu bạn bác sĩ cùng khoá đang học việc, tôi không nhớ lắm. Chỉ nhớ lúc đó ba đang ở quê, mắt tôi hơi ướt, và nhớ giọng mình run rẩy: Chị đừng nói với ba em nghe.

Thế nhưng tôi lại không giữ được lời hứa. Trưa ấy ba từ quê ra, mang cho tôi chiếc hộp đựng mấy cục bông cải, cà rốt má hấp sẵn cho. Nhìn thấy ngon mắt mà tôi nước mắt ngắn dài, rồi tôi oà lên với ba. Hai cha con ôm nhau khóc ngon lành.

PHẦN 3: TỪ BỎ HOÁ TRỊ VÀ XẠ TRỊ

Tháng 12/2016, bác sĩ đưa ra phác đồ là tôi cần trải qua 6 lần hoá trị, sau đó 35 lần xạ trị.



Còn nước còn tác, tôi chấp nhận hoá trị và biết thế nào là địa ngục thật sự. 1 đợt hoá trị sẽ kéo dài 5 ngày, mỗi đợt cách nhau 14 ngày.

Mỗi lần 5 ngày đó, đối với mình là 1 lần ác mộng càng ngày càng nặng nề.

Một đêm nào đó trong những đêm ác mộng ấy, mình lên cơn co cứng - Hội chứng ngoại tháp - Tác dụng phụ của thuốc chống nôn, đau không thể nói nổi, bác sĩ đẩy trên xe cấp cứu đi chụp MRI, ngó quanh không thấy ba đâu. Ba lại đi trốn chỗ nào đó lau nước mắt - ba yếu đuối thấy mồ.

Một ngày bác sĩ bảo cạo đầu dần đi chứ tóc bắt đầu rụng rồi. Thế là tôi được mẹ của bạn cạnh giường cạo đầu cho, ba lại không dám nhìn. Tôi nhìn vô gương thấy đầu bóng láng, vừa thấy hài, vừa thấy đau đau chỗ nào đó, tóc dài nay còn đâu, tiếc lắm chớ.

Một ngày ăn tết xong ra nhập viện vô thuốc đợt 3. Tôi hí hửng: ba ơi, hình như mai mới vô thuốc á, trưa nay mình ăn gì ngon ngon nha, chớ vô thuốc là con không ăn được gì. Chuẩn bị đi, thì có thông báo là tôi cần vào phòng để vô thuốc trong ngày hôm nay. Tôi lại mếu với ba, thật lòng tôi hiếm khi khóc với ba thế này, kia mà tôi sợ mùi cồn, mùi hoá chất, sợ cái kim đâm vô tay không biết bao nhiêu lần.

Tháng 3/2016 - Hết 3 đợt hoá trị, khối u ở chân không có dấu hiệu đáp ứng thuốc, vẫn to lên nhanh, nóng, sờ rõ bằng tay, bắt đầu đau. Đi siêu âm lại, bác sĩ nói ĐÃ XÂM LẤN XƯƠNG ĐÙI, cần phải đoạn chi.

Tôi đọc thêm tài liệu, hoá xạ trị gây tác dụng có hại cho toàn cơ thể, gây ung thư thứ phát sau này, chưa chắc tôi chết do khối u, mà có thể chết do hoá xạ nữa. Thêm cái kết quả siêu âm ở trên là quá đủ rồi. Tôi nói với ba, lần này không khóc lóc nữa.

Ba, cho con được ở nhà nghe, con không đi bệnh viện nữa, không hoá tiếp nữa, không xạ luôn. Lần này con muốn TỰ MÌNH CỨU LẤY MÌNH.

Và thế là cánh cửa dẫn đến cuộc sống mới đầy màu sắc của tôi mở ra... 

PHẦN 4: DI CHỨNG SAU CƠN BÃO HOÁ TRỊ 

Đầu tháng 3/2017, tôi bắt đầu hành trình tự chữa bệnh cho mình.
Lúc đầu, quá sợ hãi những tháng ngày ở bệnh viện và sợ hãi việc có thể mất đi chiếc giò mà tôi xin ba má cho ở nhà tự chữa 1 cách khí thế. Nhưng những ngày tháng mới được về nhà đó, cũng là những ngày tháng đầy hoảng loạn, lo lắng, sợ hãi.

Không lo lắng sao được, khi sáng sáng ngủ dậy, tôi không thể mở mắt. 2 mí mắt tôi dính chặt vào nhau vì đổ ghèn (gỉ mắt) rất nhiều, đau, rát, chảy nước mắt, tôi phải trốn trong nhà, tránh ánh sáng. Một ngày tôi thấy tròng đen của mắt có vệt màu trắng, đi khám mới biết là sẹo giác mạc, do viêm loét giác mạc bởi lông mi rụng, uống thuốc, nhỏ thuốc có đỡ 1 tí, nhưng vết sẹo giác mạc vẫn còn đó.

Không sợ hãi sao được, khi tôi phát hiện mình bị nuốt nghẹn, lúc kể với ba, tôi nói là mình bị sẹo thực quản do hoá chất làm bỏng, nhưng chắc là ba nghĩ tới cái gì đó ghê gớm hơn, nên nhìn ánh mắt ba đầy buồn lo, tôi không dám kể nữa, giấu vào lòng.

Có những điều tôi có thể giấu vào lòng, nhưng có những điều tôi không thể.

Đó là sự đau đớn và những cái nhăn mặt khi ăn cơm. Vì nướu răng sưng phồng, chảy máu, răng cũng đau và buốt. (sau này tôi mới biết là cơ thể bắt đầu thải hoá chất qua nước bọt, và hoá chất làm mất khoáng, hỏng răng nên việc sưng nướu, đau răng là không thể tránh khỏi).

Và hoảng loạn !! Tôi không dám nhìn hay sờ lên đùi, vì cái khối nóng rực ấy ngày 1 to lên. Mỗi lần nhìn vào đôi mắt của người thân mình đầy sự sợ hãi, đầy nỗi muộn phiền. Lòng tôi quặn thắt, hoảng sợ. Mỗi tối, tôi ước gì mọi thứ chỉ là giấc mộng, rằng tỉnh dậy tôi lại là một cô gái tóc dài, vui vẻ, sống vô tư hồn nhiên. 
Đời không như mơ đâu, sáng nào cũng vậy thôi, tôi chào mặt trời bằng đôi mắt nhắm tịt, hàm răng đau buốt và tâm hồn đầy mây mờ.

Tôi chẳng thể gọi cho ai, cũng chẳng biết nhờ vả ai cả, vì khi bác sĩ đã bó tay thì ai cứu được đây. 


Đằng nào tôi vẫn đang sống, đằng nào tôi vẫn phải chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình, và trong tim tôi luôn có 1 niềm tin le lói là tôi sẽ sống, sẽ được chạy nhảy, được hát ca, được sống tự do tự tại như những giấc mơ ngày trẻ. Vực tinh thần - tôi bắt đầu lao vào internet, hỏi bất cứ ai tôi có thể hỏi, tham gia các hội nhóm, đọc ngấu nghiến các tài liệu mà tôi tìm thấy, dò la tin tức, tìm nhân chứng.

Và những con đường chỉ dẫn bắt đầu xuất hiện

PHẦN 5 - THẢI ĐỘC NGAY VÀ LUÔN

Sau vài ngày luyện đọc hiểu cấp tốc giữa rừng thông tin từ google, tôi rút ra được vài ý chính.

- Thứ nhất, mọi bệnh tật đều là do cơ thể bị nhiễm độc tố, làm suy yếu và mất đi khả năng tự chữa lành.
- Thứ hai, mọi bệnh tật, đều là do cơ thể thiếu hụt dinh dưỡng, mà cơ bản nhất là enzymes, khoáng, tế bào gốc.
Vậy việc của tôi cần làm là THẢI ĐỘC kèm bổ sung ENZYMES, KHOÁNG và TẾ BÀO GỐC.

Chà, kiến thức này khá là mới mẻ đối với tôi. Mắt tôi hoa lên, đầu tôi như có 1 bầy ong đang làm tổ và tay tôi run run sau mỗi lần căng mắt đọc, dịch, ráng hiểu và mường tượng.
Có cách nào gộp chung cả thải độc, enzymes, khoáng, tế bào gốc gì đó vào chung không?

Có đó. Theo những gì tôi biết tại thời điểm đó, thì có 2 con đường, thực dưỡng và raw food. Cả 2 phương pháp này đều khá mới mẻ với tôi, lại còn KHÔNG THỂ ÁP DỤNG SONG SONG. Quyết định thử cả 2 để tự cảm nhận và đánh giá rồi chọn lựa. Tôi nhờ má mua giùm cho 1 ít gạo lứt sạch, làm muối mè, đặt mua 1 ít tương từ trên mạng gửi về. Rồi lại đặt mua 1 chiếc máy ép chậm. 
Lúc đó mọi thứ tôi đặt mua đều nhờ vả bạn bè. Ba má và người nhà lúc đó thì đang thẫn thờ, không biết làm sao với con bé bướng bỉnh đang nói mấy cái việc như trên trời rớt xuống, con bé thì đau mắt, đau răng, đau hậu môn... đau đủ thứ trong người + đau ví, và suốt ngày dúi mắt vào sách và internet, đầu óc thì không tập trung nổi, làm đâu quên đó.

Mọi công tác chuẩn bị, quyết định mua sắm máy móc đều tốn thời gian khá lâu, nên tạm gác lại chuyện ăn uống sẽ viết ở những phần sau, phần này tôi kể về cách tôi THẢI ĐỘC CẤP TỐC.

Cái tôi cần làm là thải độc càng sớm càng tốt để bảo vệ lá gan của mình, vốn đã qúa tải bởi độc tố mới sinh ra bệnh, nay lại đang ngoắc ngoải với mớ độc chất xanh đỏ được tiêm thẳng vào mạch máu kia.

Được bạn bè chỉ dẫn, tôi mở youtube.com và xem video của anh Văn Võ Quốc Cường với tiêu đề TỬ THẦN TRONG RUỘT GIÀ.

Cái video ấy, càng xem tôi càng toát mồ hôi hột, tim đập bình bịch. Theo như lời ảnh nói, thì trong ruột tôi hẳn có đến mấy chục ông tử thần đang tung hoành trong đó từ 24 năm nay, chứ không phải mới nhảy vô lúc tôi truyền hóa chất đâu à. Vậy nên mới có chuyện táo bón, tiêu chảy kéo dài và thời gian gần đây là trĩ, đau rát và sưng hậu môn uống thuốc hoài không khỏi.
Hoảng qúa, tôi đặt mua ngay và luôn chiếc túi súc ruột, thời điểm đó 1 chiếc túi silicon dùng trọn đời giá 600k, may sao có 1 anh bệnh nhân ung thư khác đã đặt sẵn vài chiếc từ Mỹ về rồi.

Mà khoan, chờ túi về cũng lâu quá, tôi cần chạy đua với thời gian, thế thì SÚC RUỘT YOGA trước. Cần có 1 ít muối tự nhiên như muối biển, hoặc muối hồng. Tôi chọn muối hồng vì nó sạch hơn, sáng sớm ngủ dậy pha bình nước muối bự và uống…
Mọi thứ còn ghê hơn so với sự mô tả trên google hướng dẫn, tôi xổ ra khá là nhiều thứ mà tôi không thể tưởng tượng nổi. Lạ chưa, xổ xong, đầu óc nhẹ hẳn, tỉnh táo hơn, khỏe cái bụng, và cơn đau ở hậu môn hành hạ nhiều ngày qua dịu đi. Ok đó.
Sau đó, túi silicon về, so với việc uống nước muối, thì dùng túi silicon thì có vẻ tiện hơn và tiết kiệm thời gian hơn, súc ruột hằng ngày nhanh gọn, hiệu qủa cũng nhanh nữa. Và tin được không? Bụng tôi, từ thời sinh viên đã rất to nhé, sau 15 phút súc ruột NHỎ ĐI HẲN LUÔN!!!!
Bước ra khỏi nhà vệ sinh, tôi ngó xuống bụng mình và tự nhiên có câu nói bật lên trong đầu VÒNG BỤNG CÀNG TO THÌ VÒNG ĐỜI CÀNG NGẮN.

Bất giác, tôi quẹt mồ hôi và thở hắc ra 1 cái, thải độc, đi đúng hướng rồi. Bụng nhỏ lại, có cơ hội sống thêm rồi.

P/S: - Mình có viết 1 bài về SÚC RUỘT ở album Chăm sóc sức khoẻ ban đầu, bạn bè có thể tham khảo thêm ở đó và xem trên youtube.
- Cận cảnh chiếc túi súc ruột bằng silicon mình mua 2 năm trước, tới giờ vẫn y như mới nè^^


Link bán bên Mỹ, bạn có thể đặt mua qua các công ty nhận mua hộ hàng Mỹ nha.
https://www.amazon.com/Premium-Enema-Non-Toxic-Phthalates-Transparent/dp/B01G6NXOA2

PHẦN 6: LỢI KHUẨN VÀ NƯỚC ÉP RAU - THẢI ĐỘC NHANH CHÓNG

Nước ép rau có tác dụng thanh lọc cơ thể và diệt tế bào ung thư, đây là những điều mình đọc được trên internet, nhiều bài báo tiếng Việt và website ở nước ngoài đều hướng dẫn, có nước ép cà rốt, nước ép cần tây, củ dền... 
Và cái cần có là chiếc máy có thể ép được rau và lấy được dinh dưỡng trong rau, bảo toàn được enzymes trong rau củ quả - là máy ép chậm. Thế là mình mua máy ép chậm. 

Ban đầu máy ép chậm chưa có, mình ăn cơm gạo lứt với rau luộc, vì mình cần giảm lượng đường, tinh bột lại, gạo trắng là năng lượng rỗng, gây tăng đường máu đột ngột, lại còn làm mất khoáng chất của cơ thể. Và mình cảm thấy mình không hợp với gạo lứt, lí do là lúc đó mình đang đau răng, lại vừa đi làm, vừa ăn cơm gạo lứt thì không đủ thời gian để nhai nhuyễn cơm lứt như hướng dẫn. 

Cùng thời điểm đó, mình vẫn súc ruột 1 ngày 2 lần. Đầu óc tỉnh táo nhưng mất ngủ cả tuần liền, và suy giảm trí nhớ.
Được bạn bè chỉ hướng dẫn và khuyên bảo, mình tìm cách bổ sung lợi khuẩn song song với súc ruột. Món đầu tay mà mình làm ngoài tỏi ngâm, hành ngâm thì có kombucha và kefir nước dừa.

Rồi máy ép chậm về, mình ép ngay 1 ly nước ép, pha 1 ít kombucha vô, uống hết.
Chuyện gì đã xảy ra? Mình xì hơi, đi cầu phân lỏng, chóng mặt.

Mình google liền, dấu hiệu của thải độc là gì? Xì hơi, cầu lỏng, chóng mặt. Yên tâm, nằm nghỉ ngơi 1 tí rồi đi tập thể dục.Tối đó mình ngủ 1 giấc ngon lành.

Ngày hôm sau, 2 lòng bàn tay và bàn chân, phần da bụng dưới, mông, eo... bắt đầu nổi mụn nước li ti. Hihi, lần này có kinh nghiệm rồi nhé, là thải độc qua da!!

Và rồi mình khỏi ăn cơm luôn, chuyển qua nước ép rau. Vì enymes trong rau tươi cùng với lợi khuẩn sẽ chuyển hoá phần tinh bột, chất xơ tan trong nước thành đường, đủ nuôi cơ thể rồi. 
Sau đó thì răng hết đau, hậu môn hết sưng, những nốt mụn trên da cũng mất dần. Cũng vui vẻ, phấn khởi lắm nha, tự nhiên muốn gọi điện, khoe với bạn bè, khoe với mí nhỏ là chị thải độc thế nào...

Và chuyện buồn đến, mình nghe tin mí nhỏ - những người bạn cùng phòng bệnh ngày đó, có những em nhỏ, 3 tuổi có, 6 7 tuổi có, 15 tuổi, 19 tuổi, ung thư máu, ung thư xương... ngày đó cùng động viên nhau cố lên, vượt qua... Đều đã qua đời. Còn cô Tám bị đại tràng hay nhớ chồng, còn bà lão hay bị lạnh phải dùng máy sưởi, khó thở ăn cơm không nổi, còn ông lão sún răng hay qua đánh bài cùng tụi nhỏ nhí nhố... Mọi người có còn không? 

Mình khóc một cách run rẩy và đau đớn. Rồi đầu mình lại bật lên câu hỏi: Có cách nào thải độc nhanh chóng, mà mọi lứa tuổi, mọi đối tượng, cả con nít lẫn ông bà già đều có thể dùng không? 

Nước ép rau!! RAW VEGAN.

Theo raw vegan có dễ không? Mình không biết, mình chỉ biết mình chọn dấn thân và đi theo con đường CHUNG CHO TẤT CẢ.


P/S: Bài viết này chủ yếu kể về những cảm nhận trước và sau khi uống nước ép. Có những chi tiết về thời gian, cũng 2 năm rồi nên mình không nhớ rõ chi tiết, thứ tự lắm, nên ghi nhận chung vậy thôi. Mong bạn bè bỏ qua cho.
Hình này là cùng bạn ăn cơm ở căn tin bệnh viện nè, giữa 2 đợt hoá trị thì phải, tóc chưa rụng, và vẫn còn ngây thơ, còn ăn gạo trắng, ăn cá nuôi công nghiệp, vẫn cười tươi như thường hihihi

PHẦN 7 - MÁY ÉP CHẬM - TRỢ THỦ THẢI ĐỘC ĐẮC LỰC

Magnesium ( Mg - Ma giê ) là khoáng chất quan trọng nhất cho sự sống. Có Mg cơ thể mới hấp thu được Canxi, vitamin D... Thiếu Mg sẽ dẫn đến vô số bệnh tật, trong đó có trầm cảm, viêm nhiễm, rối loạn hormon, ung thư...

Hầu hết mọi người đều thiếu Mg, và cần bổ sung để duy trì cơ thể khoẻ mạnh. 

Đó là điều mình đọc được trong các bài báo tiếng Việt, trên các website của những người mắc bệnh ung thư đã vượt qua được cửa tử. Những người thành công ấy đều nhấn mạnh vai trò quan trọng của Mg, và họ đều bổ sung Mg qua chế độ ăn - giàu thực vật - rau xanh.

Điều này được lí giải vì Mg là thành phần chính của diệp lục - chính là diệp lục tố, làm cho lá cây có màu xanh. Và muốn bổ sung Mg, thì cần ăn nhiều rau xanh, với lượng trung bình 1 KG RAU/ NGÀY.

Làm sao mà ăn được 1 kg rau/ngày. Cách đơn giản là nhờ MÁY ÉP CHẬM, ép rau thành nước, lấy diệp lục, dinh dưỡng trong rau ra thành nước và việc của mình là uống ly nước ấy - có diệp lục, enzymes, vitamin, khoáng chất thấm vào mạch máu, vào thành ruột 1 cách nhanh chóng. Năng lượng để tiêu hoá 1 kg rau nếu ăn cách thông thường so với việc uống nước ép rau, sẽ được bảo tồn, để dành để hỗ trợ các cơ quan làm việc, đào thải độc tố và duy trì sự sống.

Mình đã dùng 3 chiếc máy ép chậm, và xin chia sẻ lại tí kinh nghiệm cá nhân, hi vọng giúp ích được cho bạn bè có thể chọn lựa được chiếc máy ép vừa ý.

- Chiếc đầu tiên mình mua là Iruka - 52, 1 máy hiệu Nhật Bản, giá hơn 3 triệu. Dùng khá ổn. Đến 1 ngày, đang ép thì nghe cái CẠCH CẠCH CẠCH. Thôi xong, lỡ tay bỏ sót hột táo vào, và lưới lọc bị rách. 
Lúc đó mình đang giai đoạn nhịn ăn, chỉ uống nước ép. Post bài lên fb tìm bạn bè ở gần xem có thể mượn máy ép của ai dùng đỡ không, mà không có ai có cả. Tìm mua linh kiện để thay cũng không có, vì dòng này rất hiếm.

Ba mình lấy dây kẽm buộc lưới lọc lại, xài đỡ, cũng tạm ổn, và nó kêu rẹt rẹt rẹt hoài, làm cả nhà đều run, lỡ mà dây kẽm đứt thì... Eo ơi.

- Quyết định mua máy ép mới. Hồi đó mình mê cái máy Norwalk giá đâu tầm gần 100 triệu ấy, ép vi vu, được cho nhiều người mà không lo nóng máy, nước ép rau cực ngon. Mà không có tiền hihi, thôi thì dòng xịn xịn đang làm mưa gió ở Việt Nam? Có Hurom và Kurving, mà giá cũng 7 triệu trở lên. 

Vét ví mới được 4 triệu, thôi thì dùng máy Joyoung, hàng nội địa xách tay của Chị Na, nghe review cũng ổn.
Và máy về, sức khoẻ mình đi xuống. Ép rau rất nhiều, mà nước ép loãng. Máy ép 1 tí đã nóng, vật liệu không an toàn. Và 3 tháng dùng máy đó, mình hay chóng mặt, không đủ năng lượng, bệnh tình tiến triển xấu đi.

- Mình nhận ra vấn đề là mình cần 1 chiếc máy tốt để hỗ trợ chữa bệnh. Đợt đó được bạn bè ủng hộ, có kinh phí rồi, mình đặt mua ngay 1 chiếc Hurom giá gần 8 triệu. Lúc đó mình cũng không đắn đo gì nhiều Hurom hay Kurving, dòng nào ...chiếc nào có sẵn mình lấy luôn, vì mình biết mình đang cần gấp.
Máy Hurom về. Nước ép ngon lành, lượng rau cần ép giảm đi gần 1 nửa, mà chất lượng nước ép vẫn đảm bảo. 
2 ngày sau khi dùng máy ép mới, mình hết chóng mặt, người khoẻ ra, và mọi thứ dần dần đi vào hướng kiểm soát được cho đến thời điểm này.


=> Bài học kinh nghiệm mà mình rút ra.

- Máy nào cũng vậy, biết cách sử dụng máy cẩn thận thì mới bền.
- Chọn máy phù hợp với túi tiền + vật liệu an toàn + có thể thay linh kiện dễ dàng.
- Chọn máy tùy theo nhu cầu sử dụng, nếu dùng nhiều nước ép để thanh lọc, và xem nước ép là nguồn cung cấp dinh dưỡng chính, thì nên đầu tư máy tốt. 

Khoe máy ép của mình, 1 bên là rau ép thành bã khá khô, 1 bên là nước ép màu xanh lá, không lẫn tí xác nào.

Và chiếc lá trên tay mình là lá bồ công anh, siêu đắng. Mình đã từng thử ép lá bồ công anh bằng máy ép nhanh hiệu Phillip có chức năng ép rau củ, cũng ra ly nước màu xanh, bã khô. Nhưng ly nước rau chỉ nghe đắng rất nhẹ. 
Còn ép bằng máy ép chậm, đắng khỏi nói luôn í ^^

PHẦN 8 : KIÊNG 100% TINH BỘT + ĐẠM ĐỘNG VẬT + TIVI

Từ ngày làm quen với nước ép và nhận ra hiệu quả thải độc của nước ép rau. Mình bắt đầu tin tưởng vào phương pháp chữa lành tự nhiên của những người mà mình theo dõi. Tất nhiên là họ thì ở phương trời Tây, xa lơ xa lắc, nhưng những bài báo, website, video hướng dẫn lại rất phổ biến và dễ học theo. Cả người bệnh ung thư đã khỏi hàng chục năm, hay những người mắc các bệnh mãn tính như hen suyễn, viêm da cơ địa, bệnh tự miễn, tim mach... Tất cả họ đều có một cuộc sống khoẻ mạnh, hạnh phúc với chế độ ăn giàu rau củ quả dạng tươi sống, và không ăn tinh bột hay đạm động vật.

Thế là mình bắt tay vào làm theo họ, kiêng 100% tinh bột + đạm động vật.
Lúc đầu mình kiêng 100% tinh bột trước. Cũng hơi run, nhưng đọc tài liệu và trải nghiệm thấy đúng: rằng lượng carbohydrate mà cơ thể cần thật ra rất ít, do đó tiêu thụ 1 lượng lớn rau củ quả tươi có thể đảm bảo được. Hơn nữa cơ thể còn có thể sử dụng chất béo, chất đạm tạo thành năng lượng. Nên yên tâm kiêng 100% tinh bột.

Có 1 điều mắc cười ở đây, là tinh bột gây nghiện - gấp 8 lần cafein. Thử tưởng tượng một người có thói quen uống cf đều đặn hằng ngày, 1 ngày không có cf sẽ bồn chồn, lo lắng, kích thích thế nào... Thì việc cắt tinh bột sẽ gây ra cảm giác gấp 8 lần như vậy.
Vậy nên kiêng 100% tinh bột, được hay không là nhờ ý chí, và lòng tin. Bụng mà sôi ọt ọt, cảm giác khó chịu quá đi ... thì kệ nó, chỉ là cảm giác thôi mà. Ban đầu mình chưa quen, mỗi lần đói thường hay cáu^^ thế là vào phòng đóng cửa ngồi thiền 1, hoặc uống ly nước lọc, tốt nhất là nước ép rau. Mọi thứ dịu đi, rồi mình lại đọc sách, tập thể dục nhẹ nhẹ. Sau 1 thời gian là ổn.

Tiếp đến là chuyện kiêng 100% đạm động vật. Ba má mình lúc đó vẫn còn chưa tin lắm, mình cũng chưa tin. Không ăn đạm động vật, lại còn không ăn đậu nành, ăn mỗi rau củ quả thì lấy đạm ở đâu. Rồi cũng hiểu ra vấn đề, lượng đạm cần thiết cho cơ thể là 0,8g protein/kg cân nặng. Mình gần 40kg, thì là hơn 30g. 30g thì trong rau củ quả, tảo, hạt có đủ mà.... Hơn nữa, chế độ ăn nhiều đạm, nhất là đạm động vật, gây nặng gánh cho gan, khiến khả năng đào thải độc tố của gan kém đi - những người bệnh, nhiều độc tố thì càng cần phải làm nhẹ, bảo vệ và giúp gan hồi phục.
Do đó, mình kiêng 100% đạm động vật. 
Những ngày đầu kiêng 100% tinh bột mà chưa kiêng đạm động vật, tâm trạng mình không được tốt lắm, hay giận, khóc, thiền cũng khó tĩnh tâm. Rồi ngày mình ra quyết định nghỉ ăn đạm động vật luôn, thì tâm trạng mình dịu đi, thiền tốt hơn hẳn, và càng về sau, càng quen với chế độ ăn raw vegan, mình biết yêu quý cơ thể, và cho chọn lựa mình cũng sez chọn raw vegan, chọn không ăn tinh bột và đạm động vật nữa.

P/S: Còn chuyện kiêng 100% tivi. Mình lấy ví dụ bản thân thôi nha. Trong cuốn sách của cái ông viết ra mấy phương pháp mình đang áp dụng này, có nói đến lợi ích của tia cực tím, và khuyên mình nên phơi nắng nhiều, lại còn nắng to, nắng sau 8h, và nói rằng kem chống nắng gây ung thư da.. Tivi thì lại khuyên nên dùng kem chống nắng, hạn chế phơi nắng. Rõ ràng là ông này cứu mình, tivi lại không. Ti vi còn hay chiếu mấy bộ phim bi lụy, khóc than làm nhụt chí anh hùng dễ sợ. Vậy nên mình chọn đọc sách và nghỉ chơi với tivi hihihi

PHẦN 9 - SÚC RUỘT - THẢI ĐỘC NHANH

Mình hay ví von cơ thể mình là 1 cỗ máy, đường ruột là cái ống dẫn nhiên liệu cho máy chạy. 
Nhiên liệu sạch - thì máy chạy tốt.
Nhiên liệu không sạch - máy cà giựt.
Lâu ngày, các chất bẩn tích tụ lại bám quanh thành ống, làm tắc nghẽn, mòn đường ống, rò rỉ nhiên liệu và cỗ máy tiêu luôn.

Đường ruột trong người mình cũng vậy, hằng ngày chúng ta cho vào cơ thể bao nhiêu là thức ăn, thịt, trứng, sữa, thức ăn chế biến sẵn, hoá chất ngoài môi trường... Những phần chúng ta nạp vô mà cơ thể không thể sử dụng làm năng lượng được - là độc tố - sẽ tích tụ ở đường ruột, nhất là đại tràng. Độc tố tích tụ lâu ngày sẽ gây viêm nhiễm, là nguyên nhân trực tiếp cho các bệnh đường ruột: gan nhiễm mỡ, hội chứng ruột kích thích, viêm đại tràng, tiêu chảy kéo dài, táo bón, sỏi đường mật, trĩ... Và độc tố còn thấm ngược từ ruột vào mạch máu, gây ra các bệnh lý trên khắp cơ thể : căng thẳng, mất ngủ, viêm da, cao huyết áp, tăng mỡ máu, tiểu đường, bệnh tự miễn, ung thư...
🎌🎌🎌Những điều này được giải thích kỹ trong sách của bác sĩ Hiromi Shinya. Bạn bè nên mua về đọc, giá rất rẻ và quá trời thông tin bổ ích về lối sống lành mạnh.

=> Muốn làm sạch cơ thể, trước tiên là làm sạch đường ruột. 

Có 2 cách, 1 là SÚC RUỘT YOGA, 2 là cách THỤT THÁO ĐẠI TRÀNG. Mình đã áp dụng cả 2 cách và xin được review lại, dùng hình vẽ để mọi người dễ hình dung.


1. SÚC RUỘT YOGA
‌- Sáng sớm, lúc mới ngủ dậy. Chuẩn bị bình đựng 2 lít nước lọc, pha muối vào với tỷ lệ tầm 5 - 6 muối (1 thìa canh)/ 1 lít nước.
‌- Vận động cho nóng người lên, rồi uống từng ly nước (200 - 250 ml), tập vài động tác yoga (xem video hướng dẫn bên dưới) giữa các ly nước, sau đó sẽ đi ị...
‌- Lưu ý: Cần sử dụng muối tự nhiên, như muối biển sạch, muối hồng. Không dùng muối tinh.
‌- Sẽ đi ị nhiều lần trong khoảng 45 - 60 phút, ban đầu phân vàng, hôi sau đó ị ra nước trong là thành công 
‌- Nên chọn ngày cuối tuần, hoặc ngày nghỉ buổi sáng để có thời gian nghỉ ngơi sau khi súc ruột.
‌- Cần vận động, nếu không vận động sẽ khó đi ị dù uống nhiều nước.
‌- Người bệnh nặng như viêm loét, chảy máu đường tiêu hoá, người có bệnh nguy hiểm tính mạng không dùng phương pháp này.
‌- Tần suất được khuyên dùng là 1 tháng vài lần, tùy khả năng ^^
‌-🎸🎸🎸Video hướng dẫn https://youtu.be/3QeybwX323U

2. THỤT THÁO ĐẠI TRÀNG
- Cần có 1 túi hoặc xô, treo lên cao lên. Túi, xô có gắn cái dây để nhét 1 đầu dây vào hậu môn. Trong túi mình đổ nước vào, nước chảy qua cái dây vào hậu môn, vào đại tràng. Rồi mình đi ị.
- Nước ở đây có thể là nước lọc, cà phê hữu cơ, nước ép rau, nước ép cỏ lúa mì, bột rau, giấm pha loãng. Chọn nước gì để thụt tháo đại tràng thì tùy điều kiện. Có gì dùng đó và cảm nhận. Mình ăn raw nên thích đưa đồ raw vào đại tràng, do đó mình không dùng cà phê.
- Thể tích nước ban đầu có thể là 500ml, sau đó tăng dần lên đến 1 lít, 1,5 lít và 2 lít, tùy theo khả năng của mỗi người.
- Nước trong túi, xô chảy hết vào đại tràng thì mình đi ị ngay, không giữ lại, vì nước hoà tan độc chất có thể thấm ngược lại vào máu
- Nên thụt tháo đại tràng hằng ngày, mỗi ngày 1 lần. Dù ngày nào cũng tự đi ị trơn tru, thì cũng nên súc, vì độc chất vẫn tồn đọng trong đại tràng. Tổng thời gian chuẩn bị + thực hiện mất tầm 20 - 30 phút, làm quen sẽ nhanh thôi. Nên việc thực hiện hằng ngày cũng tiện.
- Người bệnh nặng, giai đoạn nhịn ăn uống nước ép thì nên thụt tháo nhiều lần/ngày. 2 lần, 3 4 5 lần tùy mức độ nặng.
- Thời điểm làm: bất cứ lúc nào trong ngày, khi có điều kiện.
📣📣📣Video hướng dẫn xem ở đây 
https://youtu.be/dlGBAwqsKhQ

3. REVIEW 1 XÍU KINH NGHIỆM CÁ NHÂN CỦA MÌNH.
- Súc ruột, hay thụt tháo đều cần bổ sung lợi khuẩn cho đường ruột sau đó. Nên làm các món lên men: tỏi ngâm, hành ngâm, kombucha, kefir, sauerkraut, kimchi... để bổ sung trong chế độ ăn hằng ngày.
- Về túi thụt, ở VN hiện nay có bán túi thụt dùng vài lần, giá gần 50k/ túi. Túi này được cái tiện, nhưng dùng lâu dài thì không nên, vì dây nhỏ, nên nước chảy vào hậu môn rất chậm. Thể tích nước tối đa chỉ được 1 lít.
- Túi thụt to bằng silicon, hoặc xô bằng thép sẽ bền hơn, dùng được vô số lần. Thể tích lớn. Dây to, nước chảy nhanh. Bán ở amazon.com. 
- Muốn mua túi silicon, hoặc xô, bạn gửi đường link cho công ty hoặc bạn bè mua hộ nhé.

- Thụt tháo hay súc ruột cực kỳ hiệu quả. 1 lần mình đi ra ngoài, có ăn 1 ít 1 muỗng nếp và bơ đậu phộng, hôm sau bị sổ mũi, đờm trong họng, ho, khàn tiếng. Mình dùng phương pháp súc ruột yoga, 1 buổi sáng là sạch đờm, hết khàn giọng.
- 1 ngày mình ăn phải trái mãng cầu xiêm có nhúng thuốc. Đau đầu, khó chịu, môi khô, lưỡi bẩn. Mình thụt tháo đại tràng. Trước khi bước vào nhà vệ sinh, mặt mình như nhiễm trùng nhiễm độc í, ra khỏi nhà vệ sinh, uống 30 ml kombucha pha loãng, hoặc 1 ly kefir nước dừa, lại tươi như hoa.

Bài viết được chia sẻ từ Facebook bạn Lê Thu Hân